Là chăm sóc viên của SEIU 775, chúng ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác những gì chúng ta cần để làm tốt công việc và cung cấp dịch vụ chăm sóc chất lượng cho thân chủ cũng như những người được chăm sóc tại cơ sở. Đó là lý do chúng ta tận dụng sức mạnh của Công Đoàn để yêu cầu những viên chức được bầu chọn phải có trách nhiệm với các quyết định về ngân sách và chính sách ảnh hưởng đến công việc, các thân chủ cũng như cộng đồng của chúng ta.
Do những cắt giảm tàn khốc trong H.R. 1 – còn gọi là Dự Luật Lớn Gây Tranh Cãi (Big Ugly Bill) – vốn được thông qua bởi các nghị sĩ thuộc phe Cộng Hòa của ông Trump đang kiểm soát Quốc Hội Hoa Kỳ, những người yếu thế nhất trong tiểu bang đang phải đối mặt với các đợt cắt giảm đe dọa sự sống còn đối với dịch vụ chăm sóc sức khỏe, dịch vụ chăm sóc dài hạn, hỗ trợ thực phẩm, hỗ trợ năng lượng, cùng nhiều dịch vụ thiết yếu khác. Thay vì hỗ trợ những người trong tiểu bang đang cần được giúp đỡ nhất, tiền thuế liên bang của chúng ta lại đang được dùng để bù đắp cho các đợt cắt giảm thuế chưa từng có dành cho giới siêu giàu và các tập đoàn khổng lồ.
Chính phủ liên bang đang đặt lòng tham lên trên những nhu cầu thiết yếu của cộng đồng. Nhưng chúng ta biết rằng ở Washington, con người luôn được bảo vệ trước tiên, chứ không phải lợi nhuận của các tập đoàn và giới thượng lưu giàu có.
Các chăm sóc viên không chùn bước trước khó khăn. Chúng ta càng quyết tâm hơn. Vì vậy, hơn bao giờ hết, chúng ta cần xuất hiện với tinh thần mạnh mẽ trong phiên họp lập pháp này để đấu tranh cho các mục tiêu của mình.
Trong Washington Legislative Session 2026 (Phiên Họp Lập Pháp Của Washington Năm 2026), mục tiêu của Công Đoàn là lên tiếng và kêu gọi các nhà lập pháp:
Một cách then chốt để chúng ta thúc đẩy các mục tiêu này là gặp gỡ và tuyên truyền cho các nhà lập pháp về những vấn đề hàng đầu cũng như kỳ vọng rằng họ sẽ cùng chúng ta đấu tranh để thực hiện các mục tiêu này. Chương Trình Lập Pháp Năm 2026 nêu chi tiết những gì chúng ta cần cùng nhau đạt được trong Washington’s Legislative Session (Phiên Họp Lập Pháp Của Washington) nhằm đảm bảo rằng công việc chăm sóc ở Washington là một nghề tốt, cung cấp dịch vụ chăm sóc chất lượng cao cho người cao tuổi cũng như người khuyết tật, để mọi người lao động có thể cùng nhau tạo ra sự thay đổi và cộng đồng của chúng ta là nơi đề cao công lý cũng như bình đẳng.

Mục Tiêu Của Chúng Ta: Ngăn chặn các đợt cắt giảm – Bảo vệ dịch vụ chăm sóc dài hạn, dịch vụ chăm sóc sức khỏe, các chương trình lương thực và những dịch vụ cộng đồng thiết yếu khỏi bị cắt giảm
Đầu năm nay, Quốc Hội đã thông qua H.R. 1 – còn gọi là Dự Luật Lớn Gây Tranh Cãi (Big Ugly Bill) – vốn đe dọa sức khỏe và đời sống của hàng nghìn người cao tuổi cũng như người khuyết tật tại Washington. Nếu các nhà lập pháp của tiểu bang không hành động, đạo luật liên bang này sẽ cắt bỏ dịch vụ chăm sóc dài hạn thuộc Medicaid cho 3.000 người được chăm sóc tại cơ sở và xóa bỏ bảo hiểm y tế cho 30.000 người dân Washington, bao gồm người tị nạn, người từng trải qua bạo lực gia đình và người khuyết tật – trong đó có rất nhiều người phụ thuộc vào những chăm sóc viên như chúng ta.
Nếu các nhà lập pháp không cấp ngân sách cho những chương trình này, thì bắt đầu từ ngày 1 tháng 10 năm 2026, các đợt cắt giảm trong H.R. 1 đối với Medicaid và SNAP sẽ gây ra những hậu quả khủng khiếp:
- 3.000 người cao tuổi và người khuyết tật sẽ không còn được sử dụng dịch vụ chăm sóc tại nhà từ chăm sóc viên, và nhiều người sẽ đứng trước nguy cơ bị buộc rời khỏi nơi ở của mình tại Viện Dưỡng Lão và nhà chăm sóc người lớn theo mô hình gia đình.
- 30.000 người dân Washington sẽ mất bảo hiểm Medicaid Apple Health.
- Nhiều người sẽ bị cắt khỏi chương trình hỗ trợ lương thực (SNAP).
- Hàng nghìn việc làm của chăm sóc viên sẽ bị đe dọa, gây tổn hại cho gia đình và cộng đồng của chúng ta.
Đây là một đòn tấn công nhằm vào chăm sóc viên và những người mà chúng ta chăm sóc. Đây là câu chuyện về phẩm giá của các thân chủ và của chính chúng ta. Giờ đây, các nhà lập pháp của tiểu bang phải có trách nhiệm bảo vệ để những chương trình sống còn mà chúng ta và thân chủ trông cậy tiếp tục được duy trì trong năm tới. Cuộc đấu tranh này không chỉ dừng lại ở một khoản chi trong ngân sách. Chúng ta đấu tranh để khẳng định rằng mọi người đều xứng đáng được chăm sóc sức khỏe và được tôn trọng phẩm giá, không có ngoại lệ.
Các thân chủ và những người được chăm sóc tại cơ sở xứng đáng nhận được nhiều sự chăm sóc hơn, chứ không phải ít đi. Là chăm sóc viên tại nhà, nhân viên Viện Dưỡng Lão và các chuyên viên Dịch Vụ Hỗ Trợ Đời Sống, chúng ta kiên quyết phản đối mọi cắt giảm đối với mạng lưới an sinh chăm sóc dài hạn vốn đã rất mong manh của chúng ta. Chúng ta cần bảo vệ dịch vụ chăm sóc sức khỏe, dịch vụ chăm sóc dài hạn, quyền tiếp cận lương thực và các chương trình thiết yếu khác bằng cách cân đối ngân sách thông qua việc thu các khoản thuế mà giới siêu giàu đã né tránh quá lâu.

"Khi dì tôi cần, tôi đã nhận chăm sóc dì để dì có thể tiếp tục ở lại trong chính ngôi nhà của mình. Dì cần được chăm sóc 24/24, vì dì bị cụt cả hai chi, phải thở oxy, đeo máy theo dõi tim và sử dụng máy CPAP. Dì cũng đang tham gia Medicaid. Nếu không có Medicaid, dì sẽ không thể chi trả cho các loại thuốc cứu sống, dịch vụ vận chuyển và thiết bị y tế. Bản thân tôi cũng nhận được các loại thuốc cứu sống thông qua Medicaid. Với cả hai dì cháu tôi, đó là vấn đề sống còn.
Tôi rất yêu quý dì và nếu Medicaid bị cắt, tôi cũng sẽ mất dì. Chính vì thế, khi thấy các nghị sĩ Cộng Hòa thông qua H.R. 1, tôi thực sự suy sụp. Tôi đã rất phẫn nộ. Cảm giác thất vọng xen lẫn bàng hoàng. Những chương trình như Medicaid và SNAP là mạng lưới an sinh cho tất cả chúng ta, vậy mà những người lẽ ra phải đại diện cho chúng ta lại bỏ phiếu để tước bỏ các chương trình này. Giờ đây, chúng ta đang trông cậy vào các nhà lập pháp của tiểu bang để bảo vệ những chương trình này. Có những sinh mạng đang bị đe dọa. Chúng ta đang nói đến dịch vụ chăm sóc sức khỏe cứu sống và hỗ trợ lương thực. Chúng ta phải đấu tranh để bảo vệ các chương trình này – vì chăm sóc viên, vì gia đình và vì cộng đồng của chúng ta."
Nikkie L., Chăm Sóc Viên Độc Lập, Seattle
Mục Tiêu Của Chúng Ta: Nâng cao vị thế của nghề chăm sóc
Chúng ta đã đấu tranh bền bỉ và giành được các đợt tăng mức chi trả phản ánh đúng tầm quan trọng của công việc chăm sóc. Giờ đã đến lúc buộc các chủ lao động phải chịu trách nhiệm và minh bạch về cách những khoản tiền này đang được sử dụng. Nhiều Chăm Sóc Viên Tại Nhà Theo Hãng, nhân viên Viện Dưỡng Lão và chăm sóc viên cung cấp Dịch Vụ Hỗ Trợ Đời Sống bước vào bàn thương lượng nhưng vẫn bị từ chối mức lương đủ sống, ngay cả sau khi chúng ta đã giành được các đợt tăng mức chi trả – điều đó là sai trái. Tất cả chúng ta đều xứng đáng được trả mức lương công bằng cùng phúc lợi tốt, để bảo đảm một cuộc sống tốt hơn cho chăm sóc viên và dịch vụ chăm sóc tốt nhất cho thân chủ.

"Tôi là một chăm sóc viên may mắn khi được chăm sóc cho con trai trưởng thành của mình, tên là Max. Max đã 40 tuổi, vừa là người sống cùng nhà, vừa là thân chủ, đồng thời cũng là ông chủ của tôi. Tôi đã chăm sóc Max suốt cả cuộc đời con. Giống như nhiều chăm sóc viên cho con cái, tôi vẫn phải đi làm trong thời gian con đi học để có thể trang trải chi phí sinh hoạt. Giờ đây, khi chi phí sinh hoạt ngày càng tăng, các bậc cha mẹ có con mắc khuyết tật phát triển ngày càng khó có thể vừa chăm sóc con vừa làm thêm một công việc khác. Họ hầu như không còn lựa chọn nào khác.
Công Đoàn của chúng ta đã kiên trì đấu tranh và giành được những nguồn ngân sách thiết yếu cho chăm sóc viên. Nhưng giờ đã đến lúc cơ quan lập pháp phải chịu trách nhiệm giải trình và minh bạch trong việc sử dụng những nguồn ngân sách đó. Những anh chị em Công Đoàn làm việc tại các Viện Dưỡng Lão xứng đáng được tăng lương và được tôn trọng hơn. Chăm Sóc Viên Theo Hãng xứng đáng được trả lương ngang bằng cho cùng một công việc như các đồng nghiệp làm việc thông qua CDWA. Đối với trẻ mắc khuyết tật phát triển, Chăm Sóc Viên Cho Con Cái xứng đáng được trả công cho công việc của mình. Tất cả chúng ta đều xứng đáng được đối xử và trả công xứng đáng với vai trò chuyên viên chăm sóc sức khỏe."
Melissah W., Chăm Sóc Viên Cho Con Cái, Seattle
Bảo Đảm Trả Lương Và Phúc Lợi Công Bằng Cho Chăm Sóc Viên Tại Nhà Theo Hãng
Dù chăm sóc viên tại nhà làm việc cho CDWA hay một đại lý, chúng ta đều xứng đáng được trả lương ngang bằng cho cùng một công việc và được tiếp cận các cơ hội đào tạo cũng như phúc lợi chăm sóc sức khỏe như nhau.
Các nhà lập pháp ấn định Mức Chi Trả Bình Đẳng Cho Dịch Vụ Chăm Sóc Tại Nhà, và chúng ta kỳ vọng họ bảo đảm các Đại Lý Chăm Sóc Tại Nhà sử dụng nguồn tiền này đúng mục đích và có trách nhiệm giải trình, để ít nhất 80% ngân sách được phân bổ trực tiếp cho tiền lương cũng như phúc lợi của chúng ta.
Đầu Tư Vào Lực Lượng Lao Động Tại Các Viện Dưỡng Lão
Sau nhiều năm nỗ lực cải tổ không mang lại kết quả trong ngành Viện Dưỡng Lão, đã đến lúc Tiểu Bang Washington phải bảo đảm những người được chăm sóc tại cơ sở nhận được sự chăm sóc xứng đáng, bằng cách buộc các Viện Dưỡng Lão trả lương cho người lao động sao cho tương xứng với vai trò chuyên môn mà chúng ta đảm nhận.
Hiện nay, các Viện Dưỡng Lão vẫn nhận ngân sách tiểu bang ngay cả khi họ không trả mức lương đủ sống cho người lao động hoặc không cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe có mức phí hợp lý. Thực trạng này phải thay đổi. Giống như ở các tiểu bang khác, các Viện Dưỡng Lão tại đây cần được các nhà lập pháp buộc chịu trách nhiệm, để chúng ta được đối xử đàng hoàng và tôn trọng.
Các nhà lập pháp ấn định mức chi trả của Medicaid cho các Viện Dưỡng Lão, và chúng ta kỳ vọng họ bảo đảm rằng nguồn tiền này được đầu tư cho những người trực tiếp cung cấp dịch vụ chăm sóc và hỗ trợ những người được chăm sóc tại đây, chứ không phải để CEO và lãnh đạo Viện Dưỡng Lão trục lợi từ công sức lao động của chúng ta.
Mức Chi Trả Cho Dịch Vụ Hỗ Trợ Đời Sống Và Minh Bạch Tiền Lương
Các chuyên viên Dịch Vụ Hỗ Trợ Đời Sống yêu cầu minh bạch tiền lương. Chúng ta cần sự minh bạch để biết rõ những đợt tăng mức chi trả (mà chúng ta đã vất vả giành được) được chuyển thành tiền lương và phúc lợi xứng đáng cho chúng ta ra sao.
Hiện nay, khi chúng ta ngồi vào bàn thương lượng, chủ lao động liên tục viện cớ rằng họ không thể trả mức lương đủ sống, mặc cho các đợt tăng mức chi trả cho Dịch Vụ Hỗ Trợ Đời Sống đã được thông qua. Điều này không công bằng và chúng ta yêu cầu họ phải chịu trách nhiệm giải trình cũng như minh bạch.
Chúng ta hiểu rằng để thay đổi hệ thống này sẽ cần nhiều năm. Chính vì vậy, chúng ta kêu gọi cơ quan lập pháp bắt đầu ngay việc bảo đảm rằng nguồn ngân sách cho Dịch Vụ Hỗ Trợ Đời Sống được dùng để chi trả tiền lương cho chúng ta.
Chấm Dứt Các Hạn Chế Không Cần Thiết Trong Dịch Vụ Hỗ Trợ Đời Sống
Chương Trình Bảo Vệ Cộng Đồng (CPP) đặt ra các hạn chế quá mức, buộc những người nhận Dịch Vụ Hỗ Trợ Đời Sống phải từ bỏ quyền tự do đi lại và quyền riêng tư chỉ để được tiếp cận dịch vụ chăm sóc mà họ cần. Thậm chí, CPP còn ngăn cản chăm sóc viên Dịch Vụ Hỗ Trợ Đời Sống tham gia Công Đoàn vì chương trình này đánh đồng chúng ta là "nhân viên bảo vệ".
Các thân chủ sử dụng Dịch Vụ Hỗ Trợ Đời Sống xứng đáng được chăm sóc mà không bị kỳ thị, và chúng ta đang đấu tranh để chấm dứt CPP, đồng thời mở rộng các cơ chế miễn trừ hiện hành nhằm bảo đảm mọi người nhận được mức chăm sóc phù hợp với nhu cầu của họ.
Trả Lương Cho Cha Mẹ Có Con Mắc Khuyết Tật Phát Triển
Hiện nay, chỉ cha mẹ có con trên 18 tuổi mới được phép làm chăm sóc viên hưởng lương cho con mình khi người con đó đủ điều kiện hưởng Medicaid. Trong khi nhiều bậc cha mẹ vẫn phải làm công việc chăm sóc mà không được hưởng lương, thực tế cho thấy phụ nữ Da Đen, phụ nữ Bản Địa và phụ nữ da màu, phụ nữ chưa được đáp ứng nhu cầu hỗ trợ tiếp cận ngôn ngữ, phụ nữ ở khu vực nông thôn, cha mẹ đơn thân và cha mẹ nghèo là những đối tượng đặc biệt bị tổn hại do không phải là chăm sóc viên hưởng lương. Cơ quan lập pháp cần khắc phục tình trạng bất công rõ ràng này bằng cách cho phép cha mẹ của trẻ dưới 18 tuổi đủ điều kiện hưởng Medicaid được làm chăm sóc viên hưởng lương.
Cho Phép Vợ/Chồng Được Trả Lương Khi Chăm Sóc Người Thân
Từ lâu nay, công việc chăm sóc đã bị xem nhẹ và bị mặc định là "lao động không công của phụ nữ". Chính vì vậy mà hiện nay, vợ/chồng không được trả lương khi chăm sóc tại nhà cho người bạn đời của mình, dù người đó cần dịch vụ chăm sóc thông qua Medicaid. Để khắc phục tình trạng bất công này, cơ quan lập pháp có thể sửa đổi luật, cho phép vợ/chồng được đào tạo và được trả lương cho công việc chăm sóc và hỗ trợ mà họ đã và đang thực hiện cho người thân của mình. Dù là chỉ đảm nhận vài giờ chăm sóc thay thế có trả lương hay gánh vác phần lớn việc chăm sóc, vợ/chồng vẫn xứng đáng có quyền được lựa chọn.

Mục Tiêu Của Chúng Ta: Đánh thuế giới siêu giàu để khắc phục hệ thống thuế đảo lộn của chúng ta
Ngay cả trước khi xảy ra các đợt cắt giảm nghiêm trọng trong H.R. 1, bộ luật thuế đảo lộn của Washington đã khiến Tiểu Bang không thể bảo đảm đủ ngân sách cho dịch vụ chăm sóc sức khỏe, giáo dục và dịch vụ chăm sóc dài hạn. Trong tình hình hiện nay, ngân sách tiểu bang không thể bù đắp phần ngân sách liên bang bị mất nếu không cắt giảm mạnh các dịch vụ thiết yếu và gây áp lực lớn lên ngân sách tiểu bang.
Thay vì cân đối ngân sách bằng cách đẩy gánh nặng lên những thân chủ và người dân yếu thế nhất, chúng ta cần đấu tranh cho nguồn thu lũy tiến bền vững, thông qua áp dụng các loại thuế mà giới siêu giàu đã né tránh bao lâu nay.
Buộc Các Tập Đoàn Giàu Có Phải Đóng Góp Phần Nghĩa Vụ Của Mình
Không ít tập đoàn giàu có né tránh trách nhiệm cung cấp phúc lợi chăm sóc sức khỏe hoặc mức lương đủ sống cho nhân viên, thay vào đó họ trút gánh nặng chi phí chăm sóc sức khỏe sang Medicaid từ tiền thuế của người dân. Các tập đoàn này đã nhận được những khoản ưu đãi thuế kỷ lục từ Chính Phủ Liên Bang thông qua H.R.1. Chúng ta ủng hộ các loại thuế mới nhằm bảo đảm các tập đoàn giàu có thực hiện đầy đủ nghĩa vụ tài chính của mình, trước khi chia lợi nhuận cho CEO và cổ đông. Hai chính sách cụ thể bao gồm áp một khoản phí cho các tập đoàn lớn có số lượng người lao động tham gia Medicaid cao, và một khoản thuế doanh nghiệp hợp lý đối với phần tiền lương vượt quá $125.000. Những chính sách này có thể tạo ra đủ nguồn thu mới để bù đắp các đợt cắt giảm được đề xuất đối với dịch vụ chăm sóc dài hạn, dịch vụ chăm sóc sức khỏe và SNAP.
Buộc Các Triệu Phú Phải Đóng Góp Phần Nghĩa Vụ Của Mình
Washington có một trong những hệ thống thuế đảo lộn nhất cả nước, nơi người lao động như chúng ta phải gánh tỷ lệ thu nhập nộp thuế cao hơn nhiều so với giới thượng lưu giàu có – 13,8% so với 4,2%.
Để làm cho hệ thống thuế trở nên công bằng hơn và ngăn chặn việc cắt giảm các chương trình thiết yếu, chúng ta ủng hộ việc ban hành thuế tài sản, thuế đối với triệu phú, cùng các chính sách khác nhằm bảo đảm giới triệu phú đóng góp phần trách nhiệm của họ. Chính sách thuế tài sản áp dụng đối với giới thượng lưu giàu có sở hữu trên 250 triệu đô la tài sản tài chính, theo đó họ sẽ phải đóng thuế 1% đối với phần tài sản vượt quá mốc 250 triệu đô la. Thuế đối với triệu phú sẽ bổ sung mức thuế 10% hằng năm đối với mỗi đô la vượt quá 1 triệu đô la đầu tiên. Với nguồn thu thuế mới này, Tiểu Bang có thể đầu tư vào các dịch vụ công đang bị thiếu kinh phí, chẳng hạn như dịch vụ chăm sóc trẻ em, sức khỏe hành vi, dịch vụ chăm sóc dài hạn và nhà ở vừa túi tiền.
Mục Tiêu Của Chúng Ta: Thúc đẩy công bằng kinh tế, khả năng chi trả và các biện pháp bảo vệ dành cho người lao động
Quốc Hội bỏ phiếu thông qua những chính sách cắt xén phúc lợi chăm sóc sức khỏe, tiền lương và các quyền lợi, trong khi người lao động vẫn phải chật vật để trang trải cuộc sống. Lực Lượng Vệ Binh Quốc Gia tuần tra trên đường phố, các cuộc truy quét của ICE chia cắt nhiều gia đình, và những biện pháp đàn áp mang tính độc đoán đang đe dọa gia đình chúng ta cùng các quyền tự do.
Chăm sóc viên hiểu rõ điều gì đang bị đe dọa. Mỗi ngày, chúng ta chăm sóc những người phụ thuộc vào Medicaid, nhà ở và các dịch vụ công. Chúng ta đang đấu tranh để bảo đảm mọi chăm sóc viên đều cảm thấy an toàn trong chính ngôi nhà của mình, có thể lo đủ bữa ăn cho gia đình và được hưởng chất lượng cuộc sống xứng đáng.
Đấu Tranh Vì Công Lý Cho Người Nhập Cư
Trong bối cảnh người nhập cư đang phải đối mặt với các biện pháp siết chặt ngày càng gia tăng từ cấp liên bang, chúng ta sẽ đấu tranh để luật Keep Washington Working thực sự phát huy hiệu lực, nhằm bảo đảm nguồn lực của Tiểu Bang không bị biến thành công cụ truy lùng và giam giữ người lao động nhập cư.
SEIU 775 là một Công Đoàn của các chăm sóc viên, trong đó có nhiều người nhập cư đang ngày ngày chăm lo cho người thân của cộng đồng chúng ta. Việc loại bỏ chăm sóc viên khỏi cộng đồng sẽ không làm cho đất nước này trở nên tốt đẹp hơn mà trái lại còn gây tổn hại thực sự cho người cao tuổi và những người đang sống chung với khuyết tật.
Chúng ta ủng hộ các chính sách bảo vệ cộng đồng và bảo đảm quyền lợi cho người nhập cư trong tiểu bang, bao gồm Đạo Luật Bảo Vệ Người Lao Động Nhập Cư (Immigrant Worker Protection Act), các nội dung cập nhật của luật Keep Washington Working, Bù Đắp Tiền Lương (Wage Replacement) và các Chương Trình Hỗ Trợ Tiền Mặt Trực Tiếp (Direct Cash).

"Tôi là người nhập cư, chồng tôi là người nhập cư, và tôi chăm sóc một người nhập cư. Tôi đã mất mười năm để được nhập tịch. Tôi đã làm việc cật lực, đóng thuế đầy đủ và tốn kém nhiều tiền bạc cho luật sư. Những biện pháp siết chặt gần đây nhằm vào người nhập cư thực sự khiến tôi và gia đình vô cùng lo sợ. Cộng đồng của chúng ta đang sống trong sợ hãi. Nhiều gia đình đang bị chia cắt. Các chăm sóc viên và những người chúng ta chăm sóc đang mất đi dịch vụ chăm sóc sức khỏe mang tính sống còn. Tại tiểu bang Washington, gần 3.000 người nhập cư đang cư trú hợp pháp sẽ mất quyền tiếp cận dịch vụ chăm sóc dài hạn và dịch vụ chăm sóc sức khỏe Medicaid do tác động của H.R. 1.
Là chăm sóc viên, chúng ta không thể chăm sóc tốt nhất cho người khác khi bản thân không cảm thấy an toàn. Chúng ta làm việc cật lực và xứng đáng được bảo đảm an toàn tại nơi làm việc. Tiền thuế của chúng ta không nên bị dùng để truy lùng và giam giữ người nhập cư ngay trong chính cộng đồng của mình. Đó là việc làm sai trái. Chúng ta xứng đáng được an toàn. Chúng ta xứng đáng được chăm sóc sức khỏe. Chúng ta xứng đáng được trả lương công bằng và được đối xử tôn trọng. Chúng ta là những người quan trọng."
Mahta S., Chăm Sóc Viên Cho Người Nhà, Lynnwood
Mở Rộng Tín Dụng Thuế Cho Các Gia Đình Lao Động
Mỗi ngày, những người lao động như chúng ta đều phải đối mặt với áp lực tài chính hiện hữu. Là người lao động, chúng ta tin rằng công sức bỏ ra phải được đền đáp bằng mức lương đủ sống, để chúng ta không chỉ cầm cự qua ngày mà còn có cuộc sống đàng hoàng. Chính vì vậy, chúng ta đấu tranh cho các chính sách kinh tế lành mạnh nhằm giảm bớt gánh nặng cho người lao động và gia đình của họ, đồng thời đầu tư một cách thiết thực vào các mạng lưới an sinh chung – bao gồm mở rộng Tín Dụng Thuế Cho Các Gia Đình Lao Động để áp dụng cho cả những người từ 18 đến 25 tuổi và những người hơn 65 tuổi, vì họ cũng cần được hỗ trợ.
Ủng Hộ Quyền Lợi Của Người Lao Động
Là các chăm sóc viên, chúng ta sát cánh cùng những người lao động đang yêu cầu thông qua Dự Luật Về Quyền Của Người Lao Động Làm Việc Trong Hộ Gia Đình. Chúng ta hiểu rõ cảm giác không có những biện pháp bảo vệ cơ bản cho người lao động chỉ vì thân phận và công việc của mình.
Các chăm sóc viên ủng hộ những biện pháp bảo vệ thiết yếu dành cho người lao động (chẳng hạn như bảo mẫu, người dọn dẹp nhà cửa, người làm vườn và những người lao động khác làm việc trong hộ gia đình), bao gồm mức lương tối thiểu, thời gian nghỉ ngơi và thời gian nghỉ ăn, biện pháp bảo vệ chống quấy rối, quyền tiếp cận L & I và chế độ bồi thường lao động.
Bảo Vệ Tính Toàn Vẹn Của Các Sáng Kiến Do Cử Tri Đề Xuất Trên Lá Phiếu
Gần đây, chúng ta đã tận mắt chứng kiến giới siêu giàu dễ dàng dùng tiền để thao túng quy trình, đưa những sáng kiến gây hại và không được lòng dân lên lá phiếu tại tiểu bang Washington. Chúng ta ủng hộ các biện pháp bảo vệ nhằm ngăn chặn bất kỳ ai dùng tiền một cách không công bằng để thao túng lá phiếu, và thay vào đó trao quyền cho cộng đồng quyết định những vấn đề được đưa ra bỏ phiếu. Ví dụ, ngăn chặn chiến dịch vận động cho sáng kiến trả tiền cho người thu thập chữ ký theo số lượng chữ ký – một hình thức thực sự khuyến khích gian lận và lạm dụng.
Nâng Cao An Toàn Cộng Đồng Và An Toàn Công Cộng
Việc giảm tình trạng bạo lực và nâng cao trách nhiệm giải trình của cảnh sát sẽ giúp mọi cộng đồng của chúng ta trở nên an toàn và vững mạnh hơn, đồng thời hỗ trợ gắn kết cộng đồng và thúc đẩy các quyền cơ bản của con người. Là chăm sóc viên (phần lớn là phụ nữ Da Đen, phụ nữ Bản Địa và phụ nữ da màu), chúng ta hiểu rất rõ những tác động mà bạo lực của cảnh sát gây ra đối với cuộc sống của chính mình và thân chủ. Các nhà lập pháp cần thông qua những cải cách để buộc cảnh sát phải chịu trách nhiệm giải trình, đồng thời đưa cộng đồng trở thành nơi chúng ta được an toàn, được coi trọng và tôn trọng.
Chăm sóc viên ủng hộ những ưu tiên về an toàn công cộng do các đối tác trong liên minh của chúng ta đề ra, bao gồm trao thẩm quyền cho Tổng Chưởng Lý điều tra và cải tổ lực lượng cảnh sát, thiết lập cơ chế điều tra độc lập đối với cảnh sát, đồng thời tăng cường an toàn giao thông bằng cách hạn chế các cuộc truy đuổi của cảnh sát.
Đấu Tranh Để Mọi Người Có Nhà Ở An Toàn Và Vừa Túi Tiền
Các chăm sóc viên, gia đình của chúng ta, người cao tuổi và người khuyết tật mà chúng ta phục vụ đều xứng đáng được sống trong những ngôi nhà an toàn, bảo đảm sức khỏe và vừa túi tiền trong các cộng đồng phát triển.
Trong năm vừa qua, các chăm sóc viên đã đấu tranh và giành được những biện pháp bảo vệ người thuê nhà hết sức cần thiết trước các đợt tăng tiền thuê nhà quá mức, giúp giảm gánh nặng tiền thuê nhà cho người lao động. Nhưng hiện nay, một số nhà lập pháp đang đề xuất cắt giảm những biện pháp bảo vệ then chốt này. Chúng ta sẽ đấu tranh chống lại các đợt cắt giảm này và tiếp tục thúc đẩy các chính sách bảo vệ người thuê nhà trước những đợt tăng tiền thuê quá mức và các khoản phí trả chậm, đồng thời đầu tư nhiều hơn nữa vào nhà ở vừa túi tiền, không để người dân rơi vào cảnh vô gia cư, và hỗ trợ tiền thuê nhà.

"Là một người từng trải qua cảnh vô gia cư, tôi hiểu rõ hơn ai hết tầm quan trọng của việc có nhà ở an toàn, vừa túi tiền trong cộng đồng của chúng ta. Tôi đã làm chăm sóc viên suốt mười năm, trong đó có vài năm phải sống trong nhà tạm trú dành cho người vô gia cư. Chúng ta dành cả cuộc đời cho các thân chủ nên chăm lo cho chúng ta cũng chính là chăm lo cho họ. Là chăm sóc viên, nếu chúng ta không đủ khả năng tài chính để trang trải cho bản thân thì cũng không thể chăm sóc tốt cho thân chủ.
Chúng ta làm việc hết mình vì thân chủ nên chúng ta xứng đáng được trả mức lương đủ để trang trải các hóa đơn sinh hoạt, tiền xăng xe, chi phí ăn uống và tiền thuê nhà. Nhưng giá nhà tăng phi mã đang khiến điều đó không còn khả thi. Điều này cần phải thay đổi. Chúng ta cần được bảo vệ trước tình trạng tiền thuê nhà tăng thiếu kiểm soát. Chúng ta cần đầu tư vào các mạng lưới an sinh để trợ giúp những người không đủ khả năng chi trả cho nhà ở. Chúng ta cần bảo đảm mọi chăm sóc viên đều có đủ khả năng tài chính để nuôi sống bản thân, có nơi ở ổn định và được hưởng chất lượng cuộc sống xứng đáng."
Laurel J., Chăm Sóc Viên Độc Lập, Seattle
Giảm Chi Phí Các Dịch Vụ Tiện Ích
Chúng ta ủng hộ việc giảm chi phí các dịch vụ tiện ích để mọi gia đình đều có thể chi trả, đồng thời đấu tranh vì nguồn nước sạch và năng lượng sạch. Chúng ta hiểu rằng nhiều chăm sóc viên và những người chúng ta chăm sóc thường gặp khó khăn trong việc chi trả tiền điện nước và các dịch vụ tiện ích khác; vì vậy, họ càng dễ bị ảnh hưởng trước các thảm họa khí hậu, chẳng hạn như các đợt nắng nóng bất thường, đợt rét bất thường, v.v.
Chúng ta ủng hộ các nỗ lực bảo vệ và cải thiện các chương trình hỗ trợ năng lượng, bởi ai cũng cần được tiếp cận các dịch vụ tiện ích.

